RSS

Category Archives: Bài viết

Cảm xúc đêm nhạc “Cuộc Đời và Tiếng Hát”

Đó là một đêm nhạc tôi mong đợi, từ lúc nhận được tin là ZAG sẽ tổ chức đêm nhạc tôi luôn hồi hộp mong chờ đến ngày đó, ngày được nghe  những bản tình ca bên tiếng đàn piano với âm điệu tuyệt vời. Zagger chúng tôi đều nỗ lực để đêm nhạc có thể diễn ra thành công vì nhiều ý nghĩa mà chúng tôi tin tưởng. Một đêm nhạc kết nối yêu thương giữa những con người với nhau,  góp thêm được vài viên đá trên cây cầu yêu thương giúp các bé đang ngày phải bơi đi học giữa dòng sông lạnh giá.

Và đặc biệt hơn hết, đó là một đêm nhạc mà tôi biết rằng nó sẽ làm ấm  tâm hồn của nhiều người, sẽ làm tan chảy trái tim của nhiều người – những con người sống tất bật, chạy đua với cuộc sống khó khăn, và những giai điệu âm nhạc thực sự sẽ đưa cho họ trở về với thế giới mà rất nhiều người đã lãng quên, thế giới của tâm hồn, nơi những điệu nhạc du dương sẽ réo rắt vào tâm hồn họ

Vì một người đi không trở lại

Cho một người ngồi đây nhớ mong

Lần đầu tiên được nghe Hiếu hát với cây đàn piano, hoàng tử hát tình ca  đã có màn biểu diễn cực kỳ ấn tượng. Những cặp mắt hướng về sân khấu đăm chiêu hơn, những tràn vỗ tay trở nên to và dài hơn, Tôi vỗ tay không phải vì ủng hộ  hay khuyến khích ca sĩ, tôi vỗ tay  như một bản năng tự nhiên, vỗ rát hết cả tay mà vẫn muốn vỗ tiếp. Có lẽ vì do khán giả quá  tuyệt vời nên mặc dầu ban đầu chỉ dự định hát 3 bài, Hiếu đã hát đến 6 bài mà vẫn còn muốn hát  tiếp

“Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối

…. Để  nơi đó, em có thể bên  anh trọn đời” 

Sự xuất hiện tiếp theo của NuKan Trần Tùng Anh và Bích Phương lại  càng làm cho khán giả hài lòng, với bài hát Nơi nào có em và Có khi nào rời xa, hai ca sĩ  trẻ này thực sự đã làm cả khán phòng phải im lặng. Những đôi tình nhân ngồi sát vào nhau hơn, họ dựa đầu vào nhau dưới ánh nến lung linh và cùng mắt hướng về sân khấu, im lặng như sợ rằng sẽ  bỏ lỡ đi những ca từ đẹp đẽ.

“Sometimes it lasts in love but sometimes it hurts instead.”

Cô gái bé nhỏ Thái Trinh bất ngờ xuất hiện với bài hát “Someone Like You”,  với tôi đây là một bản nhạc tuyệt vời, em đã biến tấu giai điệu một cách khéo léo theo đúng con người trẻ trung và nữ tính của em.

Kết thúc bài hát với lời ca nhẹ nhàng và và tiếng đàn guitar mềm mại, một cách xử lý khéo léo hoàn toàn khác với chất giọng mạnh mẽ của Adele nhưng không mất đi ý nghĩa của bài hát.

Nhưng ánh dương khác…….. Còn sáng ngời hơn…….. Mặt trời riêng tôi…  Nơi gương mặt em!”

Tiếp theo là anh Hoàng Bách và Thụy Vũ đã có màn trình diễn phối hợp bất ngờ với bài hát nổi tiếng của AC&M “Mặt trời của tôi – O sole mio” đây là món quà bất ngờ với chương trình  vì sự tái hợp của 2 cựu thành viên của nhóm nhạc môt thời vang bóng và là một lời gửi gắm đặc biệt của người dẫn đầu ZAG – anh Hải, dành tặng cho người con gái mà anh yêu. Không biết em gái đó có cảm nhận được điều này không? Dù em có thể không phải là người đặc biệt với mọi người, nhưng em  thực sự là một vầng thái dương đối với môt người.

Ca khúc người đàn ông trong ngôi nhà vắng của anh Bách thực sự ghi dấn ấn trong khán giả, a Hoàng Bách với cây đàn piano thật xứng đáng với cái tên người ta vẫn gọi anh “Người hát tình ca”.

Tạm dừng không khí của những bài tình ca, bạn Anh Thư – chủ quán café Olive đã tặng chương trình 2 bài hát tiếng Anh mà bạn yêu thích “Killing me softly” và “Life is wonderful” – bài hát thể hiện con người, Thư là người mà tôi và cả ZAG ngưỡng mộ vì  bản lĩnh của bạn. Giọng ca của một ca sĩ không chuyên nhưng cực kỳ dễ thương  đã nhận được nhiều sự ủng hộ của khán giả.

……

Triệu người quen có mấy người thân

…….Khi lìa trần có mấy người đưa?

………

“Bài Không Tên Số 4” – của a Thụy Vũ  là tiết mục mà tôi yêu thích nhất. Giọng ca trầm, ấm của anh luôn làm khán giả phải thổn thức với những ca khúc trữ tình bất hủ.  Lời hát của anh nhẹ nhàng, sâu lắng và không ồn ào. Dù đã trời đã khuya, khán giả cũng thấm mệt  nhưng ai cũng phải ngồi nán lại để  thưởng thức những bài nhạc trữ tình phát ra từ  tâm một người ca sĩ. Anh Thụy Vũ luôn là khách mời đặc biệt của ZAG,  lúc nào cũng dành cho ZAG những tình cảm ưu ái nhất và ủng hộ mọi chương trình mà ZAG thực hiện.

Và đêm nhạc kết thúc với sự góp vui của một ca sĩ đến từ Philipine – anh Joseph. Đây là tiết mục mà bạn Anh Thư – chủ quán café Olive dành tặng cho đêm nhạc. Anh Joseph đã mang đến  những giây phút náo động, vui nhộn cùng với cây đàn guitar khi cùng hát với khán giả những ca khúc tiếng Anh dễ thương “ Heal the world” , “Love you more than I can say” …

Diễn ra liên tục gần 3 tiếng đồng hồ, và hầu hết các khán giả đều ở đến phút cuối. Làng ZAG chúng tôi đã được một bữa ăn tinh thần no nê.

Và điều quan trọng nhất là chúng tôi đã lan truyền được những giá trị tốt đẹp – mang một âm nhạc thực sự đến cho  khán giả

Hi vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ ZAG.

Trưởng làng ZAG Village – anh Hải trao tặng thiệp với đầy đủ chữ ký của các ca sĩ tham gia chương trình

Hoàng Phương Thảo

Advertisements
 
Leave a comment

Posted by on May 17, 2012 in Bài viết

 

Tags: , , , , , , , ,

Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi – Kì 3: Hãy hành động khi mất phương hướng.

CUỘC SỐNG QUA TRANG SÁCH THIẾU NHI

KÌ 3: HÃY HÀNH ĐỘNG KHI MẤT PHƯƠNG HƯỚNG

Có bao giờ bạn cảm thấy công việc hiện giờ không hợp với mình, có bao giờ bạn thấy mình đã chọn sai ngành học, mỗi sáng thức dậy, bạn không biết mình phải làm gì, cuối ngày nhìn lại, bạn không biết những gì đã làm được…?

Trong Alice lạc vào xứ thần tiên (*) có một mẩu đối thoại thế này

Alice: Từ đây tớ phải đi đường nào?

Chú mèo Cheshire: Đường đi phụ thuộc vào nơi bạn muốn đến.

Alice: Tôi không nghĩ nhiều đến điều đó.

Chú mèo Cheshire: Vậy thì đường đi nào cũng được, miễn sao bạn cố gắng đi đủ dài

Câu chuyện gợi mở cho chúng ta một câu trả lời cho những băn khoăn trên. Nhiều người khi bị mất phương hướng, thường có xu hướng chần chờ, ngẫm nghĩ. Chính trạng thái này một phần gây ra sự tiếp tục không hiệu quả trong công việc, và chuỗi ngày chán nản, mệt mỏi. Trong kinh tế, tài chính có một triết lý như thế này, không thể dựa vào một chỉ số (số liệu) để phán xét, để nhận định cần phải kết hợp nhiều chỉ số lại với nhau. Trường hợp này cũng vậy, nếu chỉ ngẫm nghĩ mà không làm gì, thì chúng ta cũng khó thể tìm được câu trả lời xác đáng.

Vì vậy, hãy hành động, hãy thay đổi một cách nghiêm túc, vì sao tôi nói “một cách nghiêm túc”? Chúng ta chỉ có thể nhận ra những điều hợp hay không phù hợp với mình thật sự khi chúng ta từng dấn thân vào nó một cách nghiêm túc. Đó chính là ý nghĩa của vế sau câu nói của chú mèo Cheshire “miễn sao bạn cố gắng đi đủ dài

(*) Alice lạc vào xứ thần tiên (1865) là cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi của tác giả người Anh Charles Lutwidge Dodgson dưới bút danh Lewis Carroll.[1] Câu chuyện kể về cô bé Alice chui qua một hang thỏ rồi lạc vào thế giới thần tiên có những sinh vật kì lạ. (Theo vi.wiki)

Hiệp Trần

 

Tags: , ,

Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi – Kì 2: Người ta không nghe thấy nhau

CUỘC SỐNG QUA TRANG SÁCH THIẾU NHI

PHẦN 2:  NGƯỜI TA KHÔNG NGHE THẤY NHAU

Cô đơn – là cụm từ thường xuyên xuất hiện trong xã hội hiện đại. Để bắt đầu cho việc hiểu nguồn gốc của sự cô đơn, tôi xin sơ lược truyền thuyết về loài thủy tiên được mô tả ở đầu truyện Nhà Giả Kim (Paolo Coelho).  Có một chàng trai tên là Narcissus, chàng vì say đắm vẻ đẹp của chính mình mà chết vì ngã xuống hồ trong lúc soi gương. Các vị thần đã hỏi vì sao Hồ Nước khóc, Hồ lời rằng “Tôi khóc cho Narcissus, nhưng tôi chưa từng nhận ra Narcissus xinh đẹp. Tôi khóc vì, mỗi khi chàng cúi mình xuống dòng nước của tôi, tôi có thể nhìn thấy, trong đôi mắt sâu thẳm của chàng, vẻ đẹp của tôi phản chiếu.

Chỉ trong vài dòng ngắn ngủi, tôi chợt nhận ra mình với những ích kỷ cá nhân. Chúng ta nói chuyện, lắng nghe rất nhiều nhưng liệu có xuất phát từ lòng cảm thông, chia sẻ thật sự, hay chỉ là sự chứng tỏ về kiến thức, hay khả năng chinh phục trong giao tiếp. Chúng ta có nhìn ra được ưu điểm của mọi người hay chỉ cố nhìn vào những điểm xấu như một các đề cao bản thân. Như Narcissus và Hồ Nước, không ai đến để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nhau cả, họ chỉ nhìn thấy nét đẹp của mình trong mắt nhau.

Sự cô đơn, một lần nữa có thể tìm thấy trong Hoàng tử bé. Hoàng tử bé (1943) là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn Pháp Antoine de Saint-Exupéry, kể về những quan sát từ chuyến chu du của cậu hoàng tử qua những tinh cầu trong vũ trụ. Những tiểu tinh cầu, là nơi một ngày chỉ bằng một giờ ở trái đất, là nơi chỉ cần chạy nửa vòng có thể thấy được hoàng hôn,… vẫn được ngự trị bởi một ông vua-không có thần dân, bởi một gã khoác lác chỉ sống một mình, hay là một bợm nhậu uống rượu suốt ngày để quên đi xấu hổ về việc mình uống quá nhiều…

Phải, Cô Đơn – là khi con người không thấy nhau, và không lắng nghe những giá trị chân chính mà bản thân theo đuổi.

 Hiệp Trần

Xem: PHẦN 1: ƯƠM LẠI ƯỚC MƠ

 

Tags: , , ,

Vai trò của kỹ năng trong việc phát triển bản thân

Vai trò của kỹ năng trong việc phát triển bản thân

Vai trò của kỹ năng trong việc phát triển bản thân

Tôi từng chứng kiến vô số những tay trẻ gục ngã giữa đường, gục ngã chỉ sau 1-2 năm ra trường, chỉ sau vài năm hào hứng và đầy tự tin về giấc mơ 1 triệu đô trước tuổi 30. Ảo tưởng! Tôi gọi đó là thế hệ “Cha giàu, con nghèo” khi có quá nhiều bạn trẻ ảo tưởng rằng sự giàu có đến nếu chỉ cần đọc thuộc làu cuốn sách Cha giàu, Cha nghèo, ảo tưởng về đầu tư tài chính, về thành lập công ty trước khi rời ghế nhà trường. Ảo tưởng về một thứ “đi tắc, đón đầu” khôn như chấy! Dĩ nhiên, không phải tất cả đều thất bại, nhưng hầu hết. Chỉ có vài người thành công, rồi thành công ấy lại được tô vẽ khiến những đứa trẻ khác ảo tưởng. Và kể cả vài sự thành công được tô vẽ đó cũng không biết sẽ màu mè được bao nhiêu lâu. Vô số xác chết doanh nghiệp, vô số những giấc mơ, tham vọng tan biến chỉ sau vài tháng bước chân vào công cuộc kinh doanh phũ phàng. Và những kẻ bại trận đó không nói một lời hoặc âm thầm cam chịu rồi từ từ biến mất…

Mơ một giấc mơ đẹp, bạn chỉ mất một ngày nhưng để có kỹ năng phát triển bản thân, làm nền tảng cho thành công của cả cuộc đời, bạn cần từ 5 năm tới 10 năm miệt mài, thậm chí cần cả cuộc đời không ngừng rèn luyện, trau dồi kỹ năng. Và bạn cần bắt đầu từ 14-15 tuổi hoặc sớm hơn chứ không phải chờ đến 25 tuổi, khi đã nếm trải thất bại, vét sạch số tiền tự mình tích góp được hoặc của bố mẹ tin tưởng giao cho. Lúc ấy, bạn chẳng còn cách nào ngoài “bám váy kẻ khác”. Và để thành công, bạn không cần gì khác ngoài những mơ ước, mục tiêu, sự nỗ lực không ngừng và nhất là phải trang bị cho bản thân những kỹ năng quan trọng, cần thiết đế hiện thực hóa những ước mơ đó.

Mười hay mười lăm năm trước, tôi rất ngạc nhiên khi gặp những “đại gia” thực sự của Việt Nam, với những kỹ năng điêu luyện và thành thạo đến mức khó tin. Họ không có điều kiện học hành bài bản như hầu hết các bạn trẻ hiện nay, nhưng kỹ năng hoạch định kế hoạch, phác thảo tầm nhìn, tư duy, nói, viết, thuyết phục của họ thật tuyệt vời. Nhiều người trong số đó khi lập nghiệp chưa từng nghĩ sẽ sau này họ trở thành tỷ phú, họ đơn giản chỉ muốn làm việc với niềm đam mê chế tạo ra con xe, sản xuất cái quạt, chiếc đồng hồ… Tôi đã có dịp chứng kiến một “đại gia” ngồi chỉ bảo tỉ mỉ cho 3 kỹ sư thế hệ 7X, 8X từng chi tiết cần sửa của chiếc xe khách. Ông ta mới chỉ tốt nghiệp đại học Mỏ. Cũng chính “đại gia” đó đã phác ra mô hình khu trang trại bằng những que diêm cho đám kiến trúc sư học hành bài bản ngồi lọ mọ thiết kế chi tiết sau này. Tôi cũng từng nghe kể về kỹ năng của đại gia V., người đã chỉ cho các kỹ sư của mình từng vị trí rồi cách thức xây dựng của các tòa nhà trong cả một khu dự án hàng chục hecta. Bạn đừng cho rằng họ chỉ có tham vọng. Đừng nhầm lẫn rằng họ chỉ có mong muốn làm giàu. Đừng nghĩ họ chỉ quan tâm đến toàn cục hay vẻ bề ngoài. Tôi tin chắc những con người thành đạt đó thực sự nắm rõ về ngành nghề của họ hơn những kẻ tự xưng là chuyên gia, hay nhà chuyên môn chỉ biết nói nhăng nói cuội. Donald Trump chắc chắn không chỉ có tư duy kinh doanh, mà còn có tư duy về thiết kế hơn bất cứ tay kiến trúc sư hay thiết kế nào; Bill Gates không chỉ biết đến kiếm tiền mà còn nắm rõ các khối lập trình rồi diễn đạt nó cho đám lập trình viên, và còn rất nhiều bài học hữu ích từ những nhân vật nổi tiếng thành công khác nữa.

Tôi mê say tìm hiểu về Warrent Buffett qua cuốn sách Warrent Buffett – Sự hình thành một nhà tư bản Mỹ đã được Alpha Books xuất bản, đặc biệt là giai đoạn ấu thơ của ông. Bây giờ, nhiều người nói chỉ cần học các nguyên tắc đầu tư của ông là có thể kiếm tiền, giàu như ông. Này, đừng nhầm như thế. Đừng ảo tưởng rằng chỉ cần đọc qua loa vài nguyên tắc của ông rồi áp dụng nó để kiếm tiền. Nếu đọc kỹ hơn, bạn sẽ hiểu rằng, đằng sau những nguyên tắc tưởng như đơn giản chỉ cần học trong vài tuần là cả một quá khứ, bề dày kinh nghiệm hàng chục năm quen thuộc với các con số, quen thuộc với hoạt động doanh nghiệp…

Từ Henry Ford, Sam Walton cho đến Steve Jobs, tất cả họ đều giống nhau, tỉ mỉ trong từng chi tiết công việc với những kỹ năng tuyệt vời. Ai có thể tự tin rằng mình giỏi thuyết trình như Steve Jobs? Ai tự tin đã gõ búa nhiều như Henry Ford? Ai tự tin chú ý đến từng cái tăm, từng sợi chỉ trong từng cửa hàng bán lẻ như Sam Walton…? Trong tất cả mọi cuốn sách về các nhân vật lịch sử, chính trị gia, doanh nhân… tôi luôn dành mối quan tâm hàng đầu đến thời niên thiếu của họ. Tôi tò mò muốn tìm hiểu và khám phá xem họ đọc gì, làm gì, nghĩ như thế nào, rèn luyện ra sao… Sau này, nhiều hội thảo đều đề cập đến bí quyết làm giàu của W. Buffett và cuối cùng đưa ra lời khuyên rằng, hãy đầu tư theo cách của ông ta, bạn nhất định sẽ giàu. Thật điên rồ và ảo tưởng hết sức! Thử nghĩ xem, nếu bạn không có tố chất như W. Buffett, không nỗ lực rèn luyện suốt thuở thiếu thời, cũng không có kỹ năng thành thạo như ông, bạn sẽ không bao giờ giàu như ông ta chỉ thuần túy nhờ vào việc học các nguyên tắc đầu tư.

Sách không bao giờ đủ cho những người muốn rèn luyện kỹ năng, và đương nhiên, chúng ta không thể thiếu sách nếu muốn sở hữu những kỹ năng thành thạo. Một số cuốn sách mà theo tôi sẽ rất hữu ích đối với các bạn trẻ là Bộ S4S (gồm 50 điều trường học không dạy bạn, 20 điều cần làm trước khi rời ghế nhà trường, Bản CV hoàn hảo, Vượt qua thử thách trong phỏng vấn tuyển dụng) giúp các bạn trẻ trang bị nhiều kỹ năng cần thiết cho công cuộc tìm kiếm việc làm; Bộ Thật đơn giản: Thuyết trình, Phỏng vấn tuyển dụng, Quản lý dự án cung cấp cho bạn trẻ những bí quyết giúp bạn trau dồi được kỹ năng thuyết trình, thiết lập và quản lý các dự án công việc; hoặc gần đây nhất là những cuốn sách do Alpha Books biên soạn như Người giỏi không bởi học nhiều – chìa khóa tiếp cận với những kỹ năng sống và học tập thông minh để đat được những kết quả cao nhất; hay Những điều doanh nghiệp không dạy bạn – cung cấp những kỹ năng gần gũi và cơ bản nhất cần có đối với những sinh viên năm cuối hoặc những người vừa tốt nghiệp các trường đại học đang lao mình vào công cuộc tìm kiếm việc làm đầy tính cạnh tranh.

Bạn có thể đọc đến hàng trăm, hàng nghìn cuốn sách, nhưng điều then chốt nhất là bạn phải rèn luyện. Nếu muốn giỏi viết lách, bạn phải tập viết thư một trăm lần, thậm chí cả nghìn lần. Nếu muốn biết cách thuyết trình, bạn phải tập nói lưu loát, trình bày rõ ràng quan điểm của mình trước bạn bè, trước nhóm, rồi cho đến đám đông, không phải dăm mười lần mà hàng trăm, hàng nghìn lần. Nếu muốn lên kế hoạch tốt, bạn phải tập tành tỉ mỉ, chi tiết từ những bản kế hoạch nhỏ, dần dần đến kế hoạch cho những việc lớn hơn, kế hoạch cho 1 ngày, 1 tuần, rồi 1 tháng, 1 năm, 5 rồi 10 năm… Hãy hành động ngay từ hôm nay bằng cách trau dồi và hoàn thiện những kỹ năng của bản thân, nỗ lực làm việc, làm chủ cỗ xe thành công, làm chủ cuộc sống của bạn!

Chúc các bạn thành công!

Nguyễn Cảnh Bình – CEO Alpha Books

 
 

Tags: , ,

Những quyển sách các bạn trẻ nên đọc

Những quyển sách các bạn trẻ nên đọc

Những quyển sách các bạn trẻ nên đọc

Cuốn sách “Làm nên” cần thiết cho tất cả các bạn trẻ – những người bắt đầu bước chân vào cuộc sống, những người đang hoang mang tìm cho mình một lối đi. Tất cả mọi người sẽ tìm thấy những lời khuyên hữu ích cho mình ở đây. Hãy học theo, hãy rèn luyện, hãy kiên trì, chắc chắn bạn sẽ thành công…

Trong những tháng ngày ngồi ở giảng đường, tôi không quá chú tâm vào việc học, thậm chí có thể nói là rất sao nhãng. Tôi đã không học như cách mọi người. Mặc dù không biết liệu cách học cũng như cách làm việc của mình có đúng hay không, nhưng tôi thấy nhiều điều phải học lại ít có giá trị. Những thông tin tôi thu lượm ở trường đại học không nhiều. Tôi không hình dung được những điều đó hữu ích như thế nào đối với tôi sau này…

Bạn làm gì để trở thành một sinh viên nổi bật? Làm thế nào để bạn có những năm tháng trên giảng đường đại học thú vị nhất, trưởng thành nhất – tốt nghiệp đại học bằng xuất sắc, tham gia các hoạt động bổ ích, và khi ra trường xây dựng được một hồ sơ xin việc đẹp, có nhiều cơ hội việc làm sau khi tốt nghiệp đại học?

Cuốn sách Người giỏi không bởi học nhiều do Alpha Books biên soạn sẽ cung cấp cho bạn những phương pháp dễ áp dụng nhất trong học tập cũng như rèn luyện phong cách sống, giúp bạn đạt được những điều trên, và còn hơn thế nữa.

Làm nên – Quyển sách gối đầu giường

Năm 1989, tôi bước chân vào giảng đường đại học. Cả một bầu trời tri thức, cả một thế giới với những điều mới lạ, cũng như đầy khó khăn mở ra trước mắt tôi. Tôi không còn là cậu học sinh phổ thông luôn làm theo những gì thầy cô giảng, mà thành công của tôi được quyết định bởi cách học và những gì tôi học. Học đại học có nghĩa là bạn phải biết cách tự học, nên học điều gì và bỏ qua cái gì. Đây là khoảng thời gian bắt đầu định hình tính cách, thói quen cũng như cá tính ở mỗi người.

Thế nhưng, những năm tháng sinh viên đầu đời, hầu như không có sách nào nói cho tôi biết những điều đó. Có đến 99% những gì chúng tôi tiếp nhận được vào thời gian này chỉ là những lời khuyên một chiều. Không ai dạy cho chúng tôi những lời khuyên dạng như “thời giờ quý nhất trong đời là những giờ nhàn rỗi. Tương lai của anh tùy thuộc vào cách anh sử dụng thời gian nhàn rỗi ấy hơn là những gì anh làm trong giờ làm việc – Lời khuyên số 7”. Tôi và những người bạn cứ mò mẫm, tự tìm cho mình những điều như vậy.

Năm tháng sinh viên qua đi, tôi chập chững bước vào đời cùng với những biến chuyển vô cùng lớn lao của nền kinh tế xã hội. Kinh tế tư nhân xuất hiện, mọi người bắt đầu phải lo nghĩ đến chuyện kiếm tiền, cũng như mình sẽ làm gì trong cuộc sống.

Trong những tháng ngày ngồi ở giảng đường, tôi không quá chú tâm vào việc học, thậm chí có thể nói là rất sao nhãng. Tôi đã không học như cách mọi người. Mặc dù không biết liệu cách học cũng như cách làm việc của mình có đúng hay không, nhưng tôi thấy nhiều điều phải học lại ít có giá trị. Những thông tin tôi thu lượm ở trường đại học không nhiều. Tôi không hình dung được những điều đó hữu ích như thế nào đối với tôi sau này.

Năm 1995, tôi tình cờ mua cuốn sách Làm nên. Tôi đã mê mải đọc nó chỉ trong một ngày. Làm nên đã trở thành sách gối đầu giường của tôi thời đó. Tôi đã đọc được ở đây những lời khuyên vô cùng giá trị và hữu ích mà không thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Đọc xong nó, tôi tự tin hơn với những suy nghĩ có phần “lệch lạc” so với lối suy nghĩ thông thường, so với những gì tôi thường được dạy. Tôi bắt đầu thay đổi cách dùng thời gian rảnh rỗi của mình. Tôi bớt đi cà phê, tụ tập với đám bạn mà tìm kiếm những việc hữu ích cho mình, đó là đọc sách và suy ngẫm, gặp gỡ những người giỏi hơn mình để trò chuyện, trao đổi…

Một trong những lời khuyên tôi tâm đắc nhất từ cuốn sách là Lời khuyên số 15 “Lỗi thông thường của bạn trẻ là ưa thích làm những công việc dễ dàng”. Ngay từ những năm tháng ở trường phổ thông, tôi đã chọn cho mình những việc khó nhất. Học trên lớp cũng như khi làm bài tập, tôi luôn lựa những bài khó nhất. Các bài kiểm tra thường có năm câu từ dễ đến khó, đám bạn thích làm câu dễ trước khó sau còn tôi thì ngược lại. Đến khi đi làm, tôi muốn chọn công việc khó khăn nhất, ít người dám làm nhất. Càng ít người dám làm, tôi lại càng hăng hái đảm trách, càng nhiều khó khăn, càng nhiều thách thức, tôi càng thấy hấp dẫn và lôi cuốn… Chính những thử thách đầu đời đó đã giúp tôi trở nên bản lĩnh hơn, dám làm những việc mà đám bạn cùng trang lứa né tránh, dám đi và dám làm những việc ngoài khuôn khổ… Những người xung quanh không hiểu vì sao tôi lại chọn những việc khó, trong khi hầu hết mọi người chọn việc dễ dàng. Cô em họ khi đó cứ thắc mắc và chê bai tôi: “Tại sao anh cứ chọn việc khó nhỉ, em chỉ thích công việc nhàn hạ. Anh làm việc khó hơn nhưng có được nhiều tiền hơn đâu”.

Bây giờ, nhìn lại 15 – 20 năm trước, tôi thấy mình đã đúng và tôi cũng thật may mắn khi đọc cuốn sách này. Nhờ chọn làm những việc khó, tôi đã trưởng thành rất nhanh, thành công hơn hẳn những người chọn công việc dễ dàng. Việc xử lý những vấn đề phức tạp ngay từ khi còn trẻ đã mang lại cho tôi nhiều kỹ năng hữu ích: giúp tôi học cách chịu áp lực lớn, giúp tôi trưởng thành, mạnh mẽ và tự tin để dám làm những công việc khó hơn sau này.

Kể từ đó và cho đến thời điểm năm 2000 – 2001, tôi vẫn thường lật lại những trang sách này để khắc sâu lời khuyên của H. Casson, để chiêm nghiệm những việc mình đã làm, để có động lực tốt hơn, kiên trì hơn cho công việc sắp tới. Tôi cũng thường ghi chép, đánh dấu những lời khuyên mà tôi thấy hữu ích nhất.

Sau này, khi các bạn trẻ hỏi tôi nên đọc cuốn sách nào, tôi đều khuyên tìm đọc Làm nên của H. Casson. Tuy nhiên, do cuốn sách xuất bản quá lâu và không được tái bản nên ngày nay các bạn trẻ khó có cơ hội tiếp cận. Hơn nữa, bản dịch của Phạm Cao Tùng cũng chưa được chau chuốt, nhiều lỗi… vì thế chúng tôi đã tiến hành hiệu đính, biên tập cho phù hợp với văn phong hiện đại.

Cuốn sách Làm nên cần thiết cho tất cả các bạn trẻ – những người bắt đầu bước chân vào cuộc sống, những người đang hoang mang tìm cho mình một lối đi. Tất cả mọi người sẽ tìm thấy những lời khuyên hữu ích cho mình ở đây. Hãy học theo, hãy rèn luyện, hãy kiên trì, chắc chắn bạn sẽ thành công.

Đây là cuốn đầu tiên dạy tôi làm thế nào để thành công trong cuộc sống, tôi đã làm theo và thành công. Vì thế, tôi tin rằng các bạn trẻ cũng sẽ thành công nếu làm như vậy.

Nguyễn Cảnh Bình

Chủ tịch HĐQT – Tổng giám đốc Alpha Books

 
 

Tags: , , , ,

Cuộc sống qua trang sách thiếu nhi – Kì 1: Ươm lại ước mơ

CUỘC SỐNG QUA TRANG SÁCH THIẾU NHI

PHẦN 1: ƯƠM LẠI ƯỚC MƠ

Giữa cuộc sống xô bồ, với ràng buộc về trách nhiệm trong các mối quan hệ và những định kiến xã hội, qua năm tháng, sống với đam mê dần trở thành việc hiếm có. Nhưng đâu đó trên những trang sách thiếu nhi, chúng ta có thể đánh thức lại giấc mơ từng một thời ấp ủ.

Nhà Giả Kim (1988) là cuốn sách nổi tiếng nhất của nhà văn Brasil Paulo Coelho, kể về quá trình cậu thanh niên trẻ Santiago theo đuổi ước mơ của mình. Cha mẹ Santiago đã dành dụm cả đời để cậu có thể học lên trường dòng, thế nhưng Santiago, đã nhận ra mục đích của cuộc đời cậu, đó là: “đi du hành”.

Tôi không thể nào quên đoạn văn miêu tả cách cậu thuyết phục gia đình, cách cậu đọc được trong ánh mắt người cha, cũng ước mơ chu du những tưởng đã bị lãng quên bởi nỗi lo toan về cái ăn, mặc, ở. Phút chốc tôi lại nhớ đến lời tâm sự từng bắt gặp, đó là nỗi niềm cô đơn của người con, người bạn khi không được gia đình, bạn bè ủng hộ, hay những giọt nước mắt khi vấp phải sự cản trở, phê phán của người thân.

Và nhiều câu nói trong truyện đã trở thành bất hủ:

“Khi bạn thật sự mong muốn một điều gì, cả vũ trụ hợp lại giúp bạn đạt được điều đó”

Câu nói khiến người đọc nhìn lại bản thân. Cuộc đời đầy những thăng trầm, chúng ta có thể may mắn vượt qua khó khăn một đôi lần, nhưng không thể mãi mãi, thành công và thất bại không phải nhờ may rủi. Người thành công phải có một đam mê thật sự, chính lòng đam mê này sẽ là động lực giúp họ có bản lĩnh đối diện với thử thách mà không bỏ dở, chính lòng đam mê này tạo niềm tin cho những người đối diện, từ đó thu hút được sự hỗ trợ từ nhiều nguồn lực khác nhau.

Hay “Ai cũng biết người khác nên sống như thế nào, nhưng lại không hiểu mình nên sống ra sao”

Thói quen con người thường đưa ra nhận định dù không hiểu hết chuyện, hay không nhằm mục đích rút kinh nghiệm cho bản thân. Chúng ta hãy một lần đặt suy nghĩ, sẽ như thế nào nếu mình rơi vào tình huống bị mọi người phán xét? hoặc giả, đã từng tự hỏi ý nghĩa sống của mình là gì?…

Qua câu chuyện, chúng ta có thể đúc kết được bài học cho bản thân, nếu là các bậc phụ huynh, hãy giúp phát hiện, nuôi dưỡng và bên cạnh ủng hộ ước mơ cho trẻ, nếu là thanh niên, hãy dấn thân, nỗ lực để tìm kiếm và thực hiện ước mơ của chính mình.

 Hiệp Trần

 

Suy nghi về mối quan hệ

Người Việt nam cũng như đa số người ở khu vực Châu Á (Trung Quốc, Đài Loan, Nhật…) trong công việc thường rất xem trọng các mối quan hệ. Ở Việt Nam, trong một lần hội thảo về kinh doanh, tôi đã đưa ra nhận định “ Ở Việt Nam, làm được không bằng được làm”. Điều đó có nghĩa là ở Việt Nam, dù cho bạn có khả năng làm được việc nhưng bạn không được phép làm thì mọi chuyện cũng như không, chẳng bằng những người không có khả năng làm việc nhưng được phép làm việc đó để từ đó bán cái, sang nhượng lại cho những người làm được.

Do đó, mấu chốt trong thành công ở Việt nam thường nằm ở “những mối quan hệ”. Nếu những mối quan hệ bạn đủ mạnh, đủ bền chặt, những đầu mối quan hệ của bạn có chức, có quyền, có cửa làm ăn lớn thì bạn sẽ thành công dễ dàng hơn rất nhiều người khác.

Từ việc đó dẫn đến văn hóa cả nể, lấy lòng nhau, “ được anh, được ả, được cả hai bên”. Vì để vuốt ve, nói khéo, tránh mích lòng nhau mà mọi việc tại Việt nam thường không được xử lý đến nơi, đến chốn; nhiều căn bệnh  không được xác định đúng nguyên nhân dẫn đến phương thức trị bệnh cũng sai.

Trong những cuộc họp, đúng ra là nơi những ý kiến công khai, minh bạch, rõ ràng, thẳng thắng phải được thể hiện thì đa số người lại vì sợ mích lòng nhau, vì sợ người khác, cấp dưới đánh giá sự thống nhất của Ban điều hành cho  nên những phát biểu chưa thực sự đóng góp, thiếu tính quyết liệt cần thiết, chưa thể hiện được quan điểm thật sự của người trình bày.  Người ta thường để dành những ý kiến đúng ra phải nói cho các tập thể cùng nghe, đem đi “ nói riêng”, “nói sau”… đa số vì sợ mất mối quan hệ.

Văn hóa tôn trọng người trên, dĩ hòa vi quý cũng có những đặc điểm tốt, thể hiện nét đẹp của văn hóa dân tộc nhưng xét về lâu dài thì có thể những hậu quả nặng nề về mặt xã hội và kinh tế.

 

Hai trong những chuyện rất thường gặp trong cuộc sống liên quan đến mối quan hệ là quan điểm “bằng vai phải lứa” và “đem cảm xúc cá nhân vào công việc”. Tại Việt Nam, không phải bạn có được sức khỏe, trí tuệ và quyết tâm là bạn có thể thành công trong cuộc sống. Nếu bạn chỉ ở tần “ trung trung”  thì bạn sẽ không bao giờ có được các mối quan hệ chất lượng ( với quan chức, đại gia, doanh nhân…) trừ khi bạn cho họ thấy những lợi ích rõ ràng nào đó. Điều này còn có nghĩa là khi xây dựng mối quan hệ, thông thường người Việt nam mình rất coi trong việc “bằng vai phải lứa”, tức là đòi hỏi đối tác phải có tuổi tác tương đương, chức vụ, địa vị xã hội, tiền bạc ngang tầm nhau thì mới chịu kết nối. Điều này gây khó khăn cho một số bạn tuy có khát vọng, có độ chân thành nhưng lại không thể kết nối với bậc cha chú, khiến cho công việc không thành. Đó cũng dẫn đến chuyện ở Việt Nam là nhân tài trẻ ít  được sử dụng và coi trọng đứng mức.

Ở việc thứ hai “đem cảm xúc cá nhân vào công việc” thì chúng ta nên nhìn nhận thế này. Ở Việt Nam, muốn được giao việc hay làm ăn chung, đòi hỏi phải có quan hệ. Tuy nhiên kể cả với những người thoáng đạt nhất, thì việc có cảm xúc cá nhân không tốt, dẫn đến việc không muốn kết giao với một ai đó là chuyện thường hay xảy ra. Đại loại như “ thằng này ở dơ, tôi không muốn gặp”, “đời tôi ghét ai mắt hý”…. Ngay trong những trường hợp này, việc dùng cảm xúc cá nhân để ảnh hưởng đến công việc cũng để lại nhiều thiệt hại không tốt. Tại công sở, nhất là những nơi có nhiều nữ làm việc, việc yêu, ghét, soi mói đời sống cá nhân… dần dần dẫn đến sự đổ vỡ những mối quan hệ và dẫn đến việc hoàn thành tiến độ công việc bị ảnh hưởng là một điều rất đáng lưu ý.

 

Tóm lại bài viết này, tôi cho rằng việc tư duy lại về mối quan hệ trong văn hóa và công việc kinh doanh cần được xem xét lại. Chỗ nào cần thực dụng hơn, chúng ta phải thực dụng hơn, chỗ nào cần kính nể nhau, chúng ta nên kính nể nhau. Những công việc nào cần thân tình, chúng ta vẫn thân tình. Những công việc nào cần xem xét công bằng, khách quan, chúng ta phải xem xét kỹ lưỡng và khách quan.

 

Nếu muốn tạo ra môi trường cạnh tranh công bằng và lành mạnh, có lẽ  nên bắt đầu dạy cho trẻ cấp 2 một loại tư duy mới về “quan hệ”.

 

Nguyễn Phi Hải

 

Tags: ,