RSS

Category Archives: Kinh tế, kinh doanh

Điểm chết kinh tế Việt Nam – Bài viết năm 2008

Khoảng độ một vài tháng trước, trong bài viết “Đầu tư tại Việt Nam”, tôi đã viết rằng vàng, chứng khoán và xăng sẽ lên. Thực tế bạn thấy rồi đó, tôi nói khá chính xác chứ.

Cũng trong bài viết đó, tôi đã nói lên hai đặc điểm chính của kinh tế VN hiện tại : bị quá nhiều thế lực chi phối (dĩ nhiên khi đã bị chi phối thì đó chỉ là nền kinh tế thị trường phân nửa) và không thể dự báo được ( bài viết khuyên bạn là đừng nên tin vào cha nội nào vỗ ngực bảo là : tao hiểu thì trường VN lắm…)

Và đây, tôi xin viết thêm một tý về một đặc điểm khác của kinh tế VN khiến cho các chuyên gia không thể nào dự đoán đúng được xu hướng thị trường. Nhiều khi, thị trường VN phát triển theo những xu hướng rất ư là phi lý.

Đầu tiên tôi xin kể bạn nghe chút về chứng bệnh lao. Không đến nỗi như AIDS, Lao cũng từng là một dịch bệnh gây kinh hoàng cho thế giới loài người.Người bệnh không chết ngày mà khó thở, ăn uống không được, ho ra máu và từ từ kiệt sức mà chết. Nói cách khác, lao cũng giống như AIDS ở chỗ nó làm giảm sức chiến đấu của hệ thống miễn dịch cơ thể. Khác nhau chỉ ở chỗ, AIDS thì hủy duyệt hệ miễn dịch trong một thời gian ngắn, lao thì bào mòn cơ thể trong một thời gian dài hơn.

Và tôi mạn phép được ví nền kinh tế Việt Nam cũng tương tự bệnh nhân đang bị lao. Không đến nỗi phải chết ngay hoặc vô vọng như bị AIDS, nền kinh tế ta bị bào mòn sức chiến đấu và không hề còn chút sức bật phát triển nào nữa. Và dĩ nhiên, tuy sự suy thoái này chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, lúc bạn tưởng rằng bạn hết bệnh cũng có thể là lúc bạn thật sự ngã gục.

Chỉ số phát triển kinh tế từ giai đoạn 2005-2008 không có quá nhiều ý nghĩa. Chủ lực của chúng ta vẫn là xuất dầu thô, than đá, cà phê và gạo… Tức là chúng ta vẫn xuất thô và nhập siêu. Về dịch vụ, ngành CNTT của chúng ta không xuất khẩu được bất cứ cái gì khác ngoài chất xám. Nhân sự hàng đầu của ngành CNTT chúng ta hầu hết đang làmcho các công ty Nhật, Ấn và Mỹ. Các công ty TMA, FPT, Lac Viet thì hầu như chỉ chú tâm phát triển ERP trong lĩnh vực nội địa. Trong khi sức nhập của chúng ta thì càng lúc càng cao, nhập từ rác rến cho đến hàng siêu cao cấp. Và như thế, việc đồng tiền mất giá và kinh tế điêu đứng là điều không thể tránh khỏi.

Nhưng đó không phải là vấn đề. Nếu ứng dụng tốt các công cụ về quản lý kinh tế, thật chất chúng ta vẫn có thể khống chế được và không đến nỗi như cảnh bi đát ngày hôm nay.Chính phủ không thể khống chế giá cả hàng hóa, dân chúng thì kêu than, các công ty lớn của nước ngoài ở lĩnh vực quan trọng bắt đầu rút vốn khỏi Việt Nam.

Điểm chết của kinh tế VN mà tôi muốn nói đến ở đây là chúng ta thiếu số liệu thống kê chính xác.
Kinh tế là một môn khoa học và nó đòi hỏi sự chính xác. Sai lầm dù nhỏ nhặt đến đâu cũng sẽ dẫn đến tác hại không thể tưởng tượng được. Muốn tính toán chính xác đòi hỏi phải có số liệu thống kê chính xác. Điều đó ở VN hoàn toàn thiếu.
Chỉ đơn giản ở lĩnh vực thống kế Rating cho quảng cáo thôi, Scandal thời gian qua về việc công ty TVS bán số liệu thống kê không chính xác. Lúc đó nhiều người mới ngẫm ra được rằng hóa ra các số liệu thống kê của chúng ta chưa bao giờ chính xác.
Ngay cả công ty AC Nielsen được xem như công ty thống kê hàng đầu Việt Nam cũng chỉ bán được các thống kê đơn giản và manh múm. Kể cả các số liệu vể dân số và xu hướng tiêu dùng, giữa bản báo cáo của AC Nielsen và Cục thống kê Việt Nam cũng có các chỉ số có độ chênh lệch lớn, khiến cho các nhà đầu tư luôn luôn phải sử dụng cảm tính trong các quyết định của mình.
Trong chính khoán, cũng đã xảy ra nhiều hiện tượng như vậy. Khoảng đầu 2007, khi các bản thống kê của Nhà nước tỏ ra khá lạc quan về nền chính khoán, thì việc HSBC và Stanley Morgan tung ra hai bản báo cáo “hết hồn” đã làm cho nhiều người hoang mang. Và thực tế HSBC đã cảnh báo đúng về thị trường Việt Nam. Những tháng sau đó chính khoáng VN đã tuột dốc không phanh.
Thực ra HSBC và Stanley Morgan cũng không hẳn là tài giỏi gì hơn người Việt Nam ta. Vấn đề là khi chúng ta và các công ty chứng khoán VN sử dụng số liệu thống kê do các công ty độc lập và Cục thống kê nhà nước cũng như Thời báo Kinh tế VN thì hai ngân hàng trên lại sừ dụng số liệu của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF. Bảng số liệu này đã tham khảo qua tình hình chung và tình hình các nước lân cận như Thái Lan, Hồng Kong, Trung Quốc nên dù không chính xác tuyệt đối đã có tính hợp lý hơn hẵn các bảng số liệu của ta.
Làm kinh tế tuyệt đối không được cảm tính. Chúng ta phải nhìn nhận sai lầm của mình : không có số liệu thống kê chính xác và không có người đủ khả năng xử lý số liệu đó.
Một đất nước mà học sinh lớp 9 đã biết xác suất thống kê và lớp 10 đã học về đủ loại hàm số, Logarit mà không đào ra được một chuyên gia dự đoán kinh tế hàng đầu thì thực là khó hiểu. Khó hiểu hơn nữa khi báo chí Việt Nam khi phân tích hay phỏng đoán một điều khác , thông thường là bê kiến thức sách vở ra nói chuyện hoặc dùng các dẫn chứng từ các nước hàng xóm hay xa hơn là Âu, Mỹ.
Sớm hay muộn thì VN phải có 1 trung tâm xử lý số liệu tầm cỡ. Muộn thì chúng ta sẽ mắc sai lầm nhiều hơn.
Chính phủ hay nói các chuyên gia của chúng ta không phải không giỏi, không phải kém hơn chuyên gia nước ngoài. Mà ngay cả chuyên gia nước ngoài qua VN bây giờ thì cũng chỉ có những lời khuyên và những cảnh báo chung chung. Chúng ta cần số liệu chính xác.
Nếu không sớm khắc phục được hạn chế này thì chúng ta còn lao đao dài dài và có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.


Bài viết này tôi viết năm 2008. 3 năm sau đến tận 2011, Việt nam vẫn chưa có một trung tâm xử lý số liệu chuyên nghiệp. Mặc dù ai cũng biết nếu có 1 trung tâm như thế ở Việt Nam ra đời, lợi nhuận đến từ trung tâm này là vô cùng lớn. Nhưng không ai chịu làm.

Hay tất cả chúng ta đều thích sống trong cảnh tranh tối tranh sáng? Rằng trong hoàn cảnh mọi thứ đều lờ mờ và không rõ ràng, chúng ta sẽ thoải mái làm việc hơn.

Vậy chúng ta nên chấp nhận hay không?

__________________
ZAG Village: True Happiness from the Inside
Nguyễn Phi Hải
Advertisements
 
1 Comment

Posted by on September 14, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

MỲ ĂN LIỀN CHO HỆ THỐNG KIỂM SOÁT NỘI BỘ

Kiểm soát nội bộ (KSNB) được hiểu nôm na là những cách thức quản lý (bao gồm giảm thiểu rủi ro, tăng cường tính hiệu quả) tất cả các hoạt động của công ty, tổ chức, được cụ thể hóa bằng những chính sách, quy phạm, nhằm đảm bảo đạt đến mục tiêu một cách chất lượng nhất.

Hay nói ngắn gọn hơn, bản chất của KSNB chính là quản trị chất lượng. Vài ví dụ nhỏ để các bạn hiểu thế nào là quản trị chất lượng.

VD1: Hàng ngày bạn đọc tin trên báo, nếu bạn có tư duy về chất lượng, bạn sẽ đặt câu hỏi, liệu nguồn tin trên báo có đáng tin cậy hay không, bạn sẽ tiến hành kiểm tra, đầu tiên, bạn sẽ xem xét thương hiệu báo đó có uy tín hay không, sau đó, bạn sẽ tìm những thông tin tương tự ở những tờ báo khác, trong và ngoài nước thông qua search những “key word”,v.v…

VD2: Giả sử A nhờ B đi mua một chiếc cốc với mức giá trung bình trên thị trường là 5.000đ, nhưng khi B mang cốc về báo giá cho A là 10.000đ, A sẽ phải thắc mắc: giá có thể chênh lệch từ 1.000đ – 2.000đ, nhưng không thể tăng gấp đôi được, để làm rõ, A sẽ hỏi B chỗ mua ở đâu, chiếc cốc này có đặc biệt gì hơn chiếc cốc giá 5.000đ khác,v.v…

Như vậy, quản trị chất lượng không phải chỉ xuất hiện trong công ty, mà xuất hiện trong đời sống hàng ngày nếu chúng ta biết quan sát, lưu tâm về tính hợp lý, hiệu quả.

Thông thường, các doanh nghiệp nhỏ khi đưa ra quyết định đều ít quan tâm đến việc kiểm soát. Lấy VD2 để mô phỏng cho quyết định mua vật dụng trong doanh nghiệp nhỏ, thông thường sẽ để một nhân viên tự khảo giá tự mua, chủ doanh nghiệp thường chỉ quan tâm xem món đồ mình cần có xuất hiện hay chưa chứ ít quan tâm có thể mua món đồ với giá rẻ nhất (chất lượng tương đương) hay không. Đó gọi là chú trọng kết quả chứ ko để ý đến hiệu quả.

Cũng lấy VD2 để minh hoạ cho cách quản lý chất lượng:

Kiểm tra tính hợp lý:

Làm sao biết mức giá trung bình trên thị trường của chiếc cốc là 5.000đ? Nhân viên thu mua phải nộp cho chủ doanh nghiệp ít nhất 3 bảng báo giá của 1 mặt hàng cùng quy cách, từ đó doanh nghiệp sẽ xác định đươc mức giá trung bình, xác định được nhà cung cấp.

Kiểm tra tính hiệu quả:
Vấn đề ở đây là chi phí tốn cho việc kiểm tra tính hợp lý phải thấp hơn giá trị rủi ro thì doanh nghiệp mới cần kiểm soát. Trong VD2, nếu món hàng giá trị quá nhỏ, trong khi chi phí thời gian nhân viên dò giá, nộp lên chủ doanh nghiệp, đợi chủ doanh nghiệp quyết định lớn hơn rất nhiều, thì doanh nghiệp chấp nhận rủi ro này mà không cần kiểm soát.

Giải quyết vấn đề mang tính hệ thống chỉ có thể từ việc tuyển dụng nhân sự

Có nghĩa là mọi việc xuất phát từ con người. Chủ doanh nghiệp phải xác định được, những vị trí liên quan đến thu chi tiền cần sự trung thực, trong tình huống tình hình thực tế chất lượng nhân sự không cho phép, doanh nghiệp bắt buộc phải có ít nhất 1 người có đức tính này để kiểm soát những vị trí còn lại.

Nguyên tắc kiểm soát:

Mọi hoạt động đều phải có đối tượng khách quan kiểm soát, đối tượng khách quan đây có 2 hình thái:
– Con người: Luôn phải có 1 người chứng kiến hoạt động của người còn lại.
– Vật: chủ yếu là giấy tờ, khi nào cũng phải có ký tá xác nhận giữa các bên hữu quan.
nhằm mục đích: tránh rủi ro ngay tại thời điểm hoạt động, khắc phục sự cố khi xảy ra vấn đề (có bằng chứng, vật chứng).

Hiệp Trần
Zag Village: True happiness from the inside.

 
Leave a comment

Posted by on August 10, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

MÌ ĂN LIỀN CHO TÀI CHÍNH KẾ TOÁN

BÀI 1: PHƯƠNG TRÌNH CÂN BẰNG VÀ SỰ VẬN ĐỘNG CỦA TÀI SẢN-NGUỒN VỐN

Muốn hiểu được Tài chính Doanh nghiệp, đầu tiên phải có căn bản về Kế toán. Kế toán nhìn từ góc độ hành động, đơn giản là việc ghi chép, tùy “cấp độ” buôn bán mà hình thức sổ sách phức tạp hay đơn giản.

Tôi ví dụ, ở những cửa hàng nhỏ lẻ, hoặc những người bán dạo, người chủ đều có nhu cầu xem xét “hiệu quả kinh doanh”, và họ sẽ ghi vào những cuốn sổ nhỏ những khoản đã chi, những khoản đã thu, rồi trừ lại với nhau xem lời lỗ bao nhiêu. Đó là hoạt động kế toán ở cấp độ đơn giản.

Quay về kinh doanh, chu trình cơ bản là:

mua hàng (1) -> bán hàng (2)

Chênh lệch giữa mức giá bán và giá mua chính là lợi nhuận, lợi nhuận có thể lớn hơn, bằng, hoặc nhỏ hơn 0.
Vấn đề của chúng ta là định nghĩa được 2 vế (1) và (2). Trong phạm vi bài này, tôi chỉ nói về vế (1)

Hàng (1) là tất cả những gì thuộc tài sản đầu vào được “mua” từ nguồn vốn doanh nghiệp có được
Tài sản đầu vào bao gồm: nhân lực, vật lực, dưới hình thái hữu hình (nguyên vật liệu, tài sản cố định, tiền, tiền khách hàng nợ,…) hoặc vô hình (sức lao động, chất xám,…))
Nguồn vốn: có thể có được từ cá nhân bỏ tiền túi ra, huy động từ nguồn khác, như vay nợ hoặc chiếm dụng vốn doanh nghiệp khác.

Hay nói khác đi, tài sản và nguồn vốn chỉ là 2 cách nhìn về 1 thực thể. Thực thể đó là doanh nghiệp: Nguồn vốn lý giải nguồn tiền trong DN từ đâu mà có, Tài sản là hình thức của nguồn vốn. Chính vì vậy

Tài sản (3) = Nguồn vốn (4).
Giả sử 100 = 100

Quan trọng là, chúng ta phải hiểu bản chất của hoạt động phát sinh trong doanh nghiệp:
– có 1 số hoạt động chỉ thay đổi cấu trúc 1 vế, vd như:

+ doanh nghiệp dùng tiền để trả công lao động 12đ – trường hợp này: thật sự chỉ là thay đổi hình thái của tài sản (từ tiền -> sức lao động), chứ ko làm tăng thêm hoặc giảm đi giá trị của doanh nghiệp (100 = 100)

+ doanh nghiệp chuyển 30đ từ quỹ khen thưởng nhân viên sang quỹ đầu tư phát triển, thật sự chỉ là thay đổi hình thái của nguồn vốn, chứ ko làm tăng thêm hoặc giảm đi giá trị của doanh nghiệp (100 = 100)

– có 1 số hoạt động sẽ thay đổi cấu trúc 2 vế, vd như: doanh nghiệp bán hàng có lời x(đ), ở đây tôi phân tích thành hai hoạt động:
+ chuyển hình thái của tài sản: từ hàng -> tiền
+ nạp thêm tiền lời một khoản x vào doanh nghiệp, phương trình trở thành

100 + x = 100 + x

Tôi vừa giải thích về phương trình Tài sản = Nguồn vốn, việc xác minh bản chất của vận động tài sản-nguồn vốn trong những hoạt động của doanh nghiệp. Bài sau tôi sẽ viết về Cái hay của Hệ thống sổ sách Kế toán.

Hiệp Trần
Zag Village: True Happiness from the Inside

 
Leave a comment

Posted by on May 21, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

Xây dựng và quản trị thương hiệu theo quan điểm ZAG Village

Xây dựng và quản trị thương hiệu là điều đầu tiên bạn được tiếp cận từ dự án ZAG Village. Nó cũng sẽ là điều đầu tiên mà bạn phải làm.

Nếu bạn còn nhớ, trong quyển cương lĩnh của ZAG Village, chúng ta đã biết được điểm mấu chốt của quá trình học tập ZAG Village là bạn phải “ đầu rỗng” và phải thay đổi. Thay đổi thực sự là điều đầu tiên bạn phải làm. Việc thay đổi sẽ bắt đầu từ  việc bạn xây dựng cho mình một thương hiệu, một “cái tôi” mới.

Quan điểm ZAG Village về thương hiệu

 Hầu hết người Việt Nam hiện tại đều đang có cái nhìn sai lệch về thương hiệu. Một phần vì nó còn quá mới mẻ với chúng ta. Chúng ta đều nghĩ rằng Thương có nghĩa là Thương mại tức là mua bán, Hiệu có nghĩa là tên. Tức Thương mại sẽ có nghĩa là tên dùng để mua bán hoặc tên có thể mua bán được.

Nếu chỉ hiểu như vậy thì thương hiệu chỉ có thể dịch sang tiếng Anh là Trade-mark. Một trade-mark được định nghĩa như một tập hợp các hình ảnh, biểu tượng, ký tự, quy định về một doanh nghiệp.

Trong khi đó, thương hiệu mà chúng ta đang nhắc đến, từ tiếng Anh được gọi là Brand name. Brand name được định nghĩa là một tập hợp những lời hứa hẹn của một công ty, một tập thể hay một người nào đó thông qua tên của họ. Điều này có nghĩa là: thông qua cái tên CoCa-Cola (một thương hiệu trị giá hơn 50 tỷ USD), công ty CoCa Cola hứa hẹn cung cấp cho khách hàng một sản phẩm nước giải khát có gas, hương vị truyền thống và cực ngon. Cái tên Madona hứa hẹn với các khán giả sẽ được xem một ca sỹ tóc vàng quyến rũ, bốc lửa và giọng hát đầy ma lực.

Brandname còn một định nghĩa khác: thương hiệu là toàn bộ những nhìn nhận, những cảm xúc chân thật của những người khác về chủ thể. Khi bạn định nghĩa như thế này, bạn đã trao quyền phán xét cho các khách hàng, khán giả hay bạn bè, người thân của bạn. Thương hiệu của bạn là những gì người ta nghĩ về bạn, cảm giác về bạn chứ không phải   những gì bạn hoặc công ty của bạn bày ra trước mắt họ.

Quan điểm ZAG Village về thương hiệu (nhắc lại lần nữa – Brand name chứ không phải trade mark) không khác gì nhiều với hai khái niệm trên. Chúng tôi chỉ khẳng định lại một lần nữa: thương hiệu là tất cả những gì của bạn, thuộc về bạn (cá tính, ngoại hình, ngôn ngữ, sở thích) thông qua một cách nào đó được thể hiện ra bên ngoài, và người khác đã nhìn nhận nó.

Với ZAG Village việc học tập phải mang tính chất vui vẻ và dễ thực hiện, do đó chúng tôi khuyên bạn nên nhìn vấn đề như những trò chơi. Bạn có luật chơi, bạn tham gia trò chơi, bạn tìm cách thắng cuộc. Kết thúc trò chơi bạn sẽ có một kết quả. Thắng được thưởng và thua thì chịu phạt.

Vậy chúng ta có một trò chơi như sau:  Bạn muốn thay đổi, bạn phải xây dựng thương hiệu.  Bạn muốn xây dựng thương hiệu, bạn phải thay đổi chính bản thân mình (vì thương hiệu là những gì thuộc về bạn cơ mà).

Luật chơi rất đơn giản: bạn xây dựng được thương hiệu tốt. Bạn thắng. Bạn chẳng xây dựng được gì cả. Bạn thua. Bạn xây dựng một thương hiệu xấu và yếu ớt. Bạn cũng thua.

Phần thưởng: Bạn thắng, bạn đã đặt được bước chân đầu tiên của mình lên con đường thành công. Con đường ngắn nhất để bạn đạt được mục tiêu hạnh phúc. Điều đó thật tuyệt. Bạn được gắn huy hiệu đầu tiên của ZAG Village.

Hình phạt: Bạn vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống của mình, tẻ nhạt và không hạnh phúc. Điều đó thật tệ. Tệ hơn nữa là bạn sẽ bị cho thôi học. Hay chính xác hơn, bạn không cần phải học ZAG Village nữa. Vì ZAG Village không để dành cho những người không chịu thay đổi. Quay lại với chúng tôi khi bạn bắt đầu muốn làm chuyện đó.

Vậy chúng ta bắt đầu vào cuộc chơi rồi chứ.

Chương I: Điều cần phải biết

 

Tôi còn nhớ lúc tôi lên 6, tôi nhìn thấy người lớn đánh bài. Trong tay tôi có tiền lì xì. Tôi hiểu luật chơi bài tiến lên, 13 lá và tôi nghĩ là mình có thể thắng. Tôi xin vào đánh. Một người cậu tôi không cho “mày con nít biết cái gì mà đòi đánh”. Tôi cãi ngay “con biết chơi mà. Có gì khó đâu”. Cậu tôi gầm lên : “Chỉ có con nít mới nghĩ là chỉ cần biết cách đánh là chơi được. Mày còn phải biết nhiều thứ khác nữa”.

Sau này tôi hiểu rất rõ điều này. Lúc đó tôi có thể chơi, nhưng sẽ không thể thắng. Vì mọi trò chơi trên đời này ngoài luật chơi và cách chơi, chúng ta còn cần khá nhiều thứ khác nữa. Trò “năm mười” (ngoài Bắc gọi là “trốn tìm”) chả hạn. Luật chơi thì rất đơn giản, nhưng để giành phần thắng, ngoài luật ra, người chơi nếu đóng vai kẻ trốn thì phải biết trốn ở đâu thuận lợi cho chạy về tùng nhất, phải biết chạy thật nhanh, thậm chí phải biết đánh lạc hướng. Kẻ đóng vai tìm phải biết mọi ngóc ngách mà những kẻ kia có thể trốn.

Và chỉ có những kẻ ngốc nghếc mới nghĩ rằng: “Chỉ cần biết luật chơi là có thể thắng”

 Do đó, để tham gia vào trò chơi xây dựng thương hiệu này. Có một số điều mà bạn cần phải biết. Có thể bạn đã đọc rất nhiều sách dạng “7 bước xây dựng thương hiệu”, “22 luật thương hiệu”, “Cách xây dựng một thương hiệu mạnh”….

Nhưng đó chỉ là luật và cách chơi.

Điều đầu tiên, bạn nên nhớ đây là trò chơi chỉ có một người. Một mình bạn thắng. Thua cũng chỉ có một mình bạn thua. Bạn như một vận động viên chạy một mình trong một đường đua chỉ có một người duy nhất. Tất cả khán giả chỉ là những người ngồi ngoài. Do đó, đối thủ lớn nhất của bạn là chính bạn. Bạn phải vượt qua được bạn. Phải thắng được cái bạn trước đây. Phải xóa bỏ được cái “thương hiệu” sai lầm của bạn ngày trước. Bạn phải không được bỏ cuộc ngay khi xung quanh bạn chẳng có một người thân hay bạn bè nào cả. Nên nhớ: tất cả khán giả chỉ là người ngồi ngoài.

Bạn cần một sự quyết tâm vĩ đại và một sự tập trung cao độ.  

Hơn nữa, bạn cần phải có một đam mê thật sự. Có rất nhiều người bảo rằng “ tôi thích thiết kế, tôi mê chụp ảnh, tôi thích tự làm quần áo..”. Nhưng có bao người dám bỏ tiền bạc, công sức, thời gian cho các các “tôi thích” này.

“Xây dựng thương hiệu” phải là một trò chơi mà bạn dồn hết niềm đam mê của mình vào nó. Bạn phải bỏ tiền ra cho nó, phải dành thời gian nghiên cứu nó, dành công sức để thực hiện nó.

Khi đó, nó mới trở thành một trò chơi mà bạn có thể thắng.

Xây dựng thương hiệu theo quan điểm ZAG Village khác với những gì mà bạn nghĩ. Thông thường, mọi người đều xem cá nhân và doanh nghiệp là hai cá thể riêng biệt hoàn toàn. Do đó, chúng ta dùng những phương thức khác nhau để xây dựng thương hiệu cho doanh nghiệp và xây dựng thương hiệu cho cá nhân.

ZAG Village không quan điểm như vậy. Chúng tôi xem doanh nghiệp là một thành phần của cộng đồng, cá nhân mỗi con người cũng là thành viên của cộng đồng. Và do đó chúng tôi xem doanh nghiệp cũng như cá nhân dưới một tổng thể chung duy nhất.

Doanh nghiệp cần bán được sản phẩm, dịch vụ của mình và con người cũng cần phải bán chất xám, sức lao động của chính mình. Cả hai đều phải cố gắng thực hiện việc mua bán này dưới phương châm “ lời nhiều so với vốn” thông qua  việc xây dựng thương hiệu.  Doanh nghiệp biểu hiện thương hiệu qua tên và logo, con người biểu hiện qua tên và khuôn mặt. Người khác đánh giá doanh nghiệp qua chất lượng sản phẩm và cung cách phục vụ. Người khác đánh giá tương tự đối với con người qua phẩm giá và cách cư xử.

Do đó, con người có thể sử dụng chung các công cụ xây dựng thương hiệu với doanh nghiệp và ngược lại. Điều đó cũng có nghĩa rằng: bạn có thể dùng quản trị chất lượng, marketing, PR, quảng cáo để xây dựng thương hiệu cá nhân và các doanh nghiệp cũng có thể dùng văn hóa, âm nhạc, ý chí, đạo đức để xây dựng để xây dựng thương hiệu. Đó là điểm độc đáo của phong cách xây dựng thương hiệu ZAG Village.

Môi trường kinh doanh luôn liên tục thay đổi. Xã hội xung quanh chúng ta cũng vậy. Do đó, rất nhiều thứ sẽ phát sinh trong quá trình chúng ta đang xây dựng thương hiệu. Những yêu cầu cũ có thể sẽ biến mất, trong khi những yêu cầu mới sẽ xuất hiện.

Chẳng hạn như trước đây, vào những năm 70-80, một thương hiệu tốt là một thương hiệu có mang bên trong nó ý nghĩa : “bền bỉ”. Vài chục năm sau đó, “bền bỉ” không còn là điều quan trọng nữa, trong khi đó “phong phú” lại được đánh giá cao hơn. Và Samsung đã đạt thành công khi thương hiệu này mang trong mình ý nghĩa “mẫu mã đa dạng”. Bạn bước vào một cửa hàng của Samsung, bất kể bạn thuộc tầng lớp nào, sở thích nào, bạn cũng tìm ra cho mình một sản phẩm phù hợp.

Cũng vào khoảng thời gian trước, một người đàn ông được xem là hấp dẫn với phù nữ phải mang trên mình một thương hiệu có hàm ý “bảnh bao”. Ngày nay thương hiệu của bạn phải mang hàm ý “tài chính ổn định” thì mới được xem là hấp dẫn.

Nhưng về sau này, những thương hiệu muốn thành công phải bao gồm hàm ý : “bảo vệ môi trường”, một người đàn ông hấp dẫn phải có thương hiệu mang nghĩa “chung thủy” thì sao? Điều gì sẽ xảy ra khi bạn đang xây dựng một thương hiệu cho mình và một thời gian sau, bạn nhận ra rằng xã hội không đề cao những thương hiệu như bạn?

Chúng ta phải gìn giữ những giá trị gốc của mình. Như CoCa –Cola đã mang trên mình “giá trị cổ điển” trăm năm nay. Đó là điều quan trọng.  Nhưng chúng ta phải liên tục thay đổi chính mình để có thể phù hợp với nhu cầu của “thị trường”. Xây dựng thương hiệu là một trò chơi mà trong đó, đôi lúc, bạn phải thay đổi.

Do đó, xây dựng thương hiệu là một quá trình bao gồm cả hoạt động tổng thể, xuyên suốt và dài hạn trong suốt một cuộc đời hay một vòng đời, một hành trình hoạt động của một sản phẩm, một doanh nghiệp. Nó dứt khoát không phải là một khóa huấn luyện ngắn hạn, những kỹ năng chỉ dùng khi cần thiết và những động tác chỉ mang ý nghĩa về hình thức.

Quá trình xây dựng thương hiệu phải được thực hiện song song cả bên ngoài lẫn bên trong của con người và doanh nghiệp. Nó có thể được xuất phát từ  bên ngoài và bên trong nhưng phải được thực hiện đầy đủ các hoạt động cả về hai mặt.

Quá trình xây dựng thương hiệu phải đặt nặng chất lượng xây dựng hiệu quả hơn là số lượng các hành động.

Và điều cuối cùng bạn cần nên biết là: Trong cuộc sống hiện đại, mọi sự thành công đều bắt nguồn từ  việc xây dựng tốt thương hiệu của mình. Đó là quan điểm của ZAG Village.

Phi Hải

Zag Village: True Happiness from the Inside

When everybody Zig, we are ZAG (zagvillage.wordpress.com)

 
1 Comment

Posted by on May 18, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

Tags: , , , , ,

Tình trạng của nền kinh tế Việt Nam

Bài viết chỉ nêu lên một vài khía cạnh đáng suy nghĩ về nền kinh tế Việt nam, không nêu lên tất cả các vấn đề.

Vấn đề lớn nhất của kinh tế Việt Nam mà tôi tin rằng, mỗi người chúng ta đều cảm nhận được và ít nhiều bức xúc đó là: lạm phát và tiền đồng mất giá. Hai điều nói trên đều dẫn đến cuộc sống của mọi người trở nên khó khăn hơn và cũng là nơi bắt nguồn của mọi thứ tệ nạn khác.

Tại sao chúng ta gặp lạm phát?

Xét về nguyên nhân lạm phát thì có thể có rất nhiều lý do, nhưng tôi tin rằng nguyên nhân của lần lạm phát này chỉ có một: khủng hoảng thiếu. Không chỉ riêng Việt nam mà các nước trên toàn thế giới đều gặp phải cuộc khủng hoảng này.

Nói nôm na, khủng hoảng thiếu có nghĩa là nguồn cung không đáp ứng nổi lượng cầu, cầu lớn hơn cung khiến giá cả các mặt hàng gia tăng dẫn đến lạm phát.

Vậy thì chúng ta đang thiếu cái gì?

Chúng ta thiếu thực phẩm: cá, thịt, nguyên liệu nông sản…hiện tại chúng ta chỉ có thể bình ổn gạo do chúng ta có nhiều cánh đồng lúa. Ngoài ra lượng cá đánh bắt được ngoài khơi giảm mạnh do nhiều nguyên nhân, khí hậu thay đổi dẫn đến lượng cá nước ngọt, cá nuôi ao đều giảm. Thịt  bò, gà thì mấy năm nay chúng ta nhập rất nhiều. Nguyên liệu nông sản thì một phần giá cao, chúng ta nhập ít đi, một phần khác chúng ta chảy máu nguyên liệu do Trung Quốc ráo riết thu mua.

Chúng ta thiếu năng lượng: điện, xăng dầu, chất đốt, gas. Rõ ràng là việc tăng xăng và giá dầu thế giới tăng ảnh hưởng rất lớn đến Việt Nam. Xăng dầu tăng dẫn đến mọi chi phí có liên quan như vận tải, du lịch, máy nông nghiệp, tàu khai khác cá… đều tăng.  Dù điện tăng giá liên tục à chúng ta đã có nhiều nguồn cung hơn, chúng ta vẫn chưa đủ điện và thường xuyên phải cắt điện luân phiên theo khu vực, ảnh hưởng không nhỏ đến việc sản xuất.

Đây là 2 ví dụ điển hình nhất của cuộc khủng hoảng thiếu. Khủng hoảng thiếu dẫn đến mức giá các hàng hóa thiết yếu tăng. Chỉ số giá tiêu dùng CPI tăng, dẫn đến lạm phát.

Tiền đồng Việt nam mất giá vì 2 lý do chính: lạm phát và nhập siêu liên tục.

Vậy đâu là giải pháp cho kinh tế Việt Nam. Sau đây là một số ý kiến

–          Giải pháp ngay trước mắt là phải tránh nhập siêu, cố gắng sử dụng nguồn lực quốc nội.

–          Tiếp theo là phải tránh xuất khẩu những tài nguyên quan trọng của đất nước mà trong đó quan trọng nhất là nguyên liệu nông nghiệp, chất đốt và dĩ nhiên, chất xám.

–          Tiết kiệm. Khi cả thế giới đều khủng hoảng năng lượng thì quốc gia nào có chỉ số  tiết kiệm năng lượng cao thì quốc gia đó sẽ ít bị khủng hoảng hơn. Những lĩnh vực khác cũng tương tự, rất cần tiết kiệm.

–          Cấu trúc lại nền kinh tế. Phải chuyển hướng tư duy từ đầu tư “phần cứng’ sang đầu tư “phần mềm”. Phải xây dựng một nền kinh tế linh hoạt và thích hợp với nền kinh tế khủng hoảng.

Và điều quan trọng nhất mà tôi tin rằng sẽ giúp nền kinh tế Việt Nam vượt qua khủng hoảng và phát triển ngoạn mục nằm ở 5 chữ : “Tối ưu hóa quản trị”.

Việt Nam phải có một cuộc cách mạng về việc quản trị. Với lượng tài nguyên hạn hẹp hơn thì chúng ta càng cần phải quản lý chúng tốt hơn. Quản trị học sẽ thay đổi toàn bộ nền kinh tế Việt Nam nếu chúng ta biết cách làm.

Chúng ta không những phải quản trị đúng. Mà còn phải quản trị tối ưu.

Và đó là một trong những mục tiêu mà ZAG nhắm đến.

Phi Hải

Zag Village: True Happiness from the Inside
Zagvillage.wordpress.com

 
Leave a comment

Posted by on May 12, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

Tags: , , ,

Nhập môn Phân tích lợi ích – Chi phí

Trên quan điểm của ZAG, môn học Phân tích lợi ích – Chi phí nên là môn học đầu tiên và bắt buộc đối với những ai muốn nghiên cứu về kinh tế hay có ý định làm kinh doanh.

Trong cuộc sống, đôi lúc bạn sẽ phải đưa ra các lựa chọn có liên quan đến kinh tế như:

–          Mua cái này hay mua cái kia?

–          Nên sữa chữa cái cũ hay mua hẳn cái mới?

–          Thuê mặt bằng ở ví trí A hay vị trí B?

–          Nên tuyển nhân sự hay thuê ngoài?

Cơ sở nào để cho bạn trả lời các câu hỏi này? Lựa chọn nào là lựa chọn tốt nhất?

Xét về khía cạnh kinh tế, việc lựa chọn ( ra quyết định ) phụ thuộc vào 1 nguyên tắc nhất định:

–          Lựa chọn nào có tỷ suất giữa lợi ích/ chi phí cao nhất sẽ là lựa chọn tối ưu. Và dĩ nhiên bạn nên làm theo lựa chọn đó.

Đầu tiên khi bạn quyết định một việc, bạn sẽ phải xem xét xem khi bạn làm việc đó, lợi ích  nó đem lại có cao hơn chi phí bỏ ra hay không? Nếu có bạn mới quyết định làm. Sau đó bạn lại phải cân nhắc xem giữa các cách thức làm việc đó, phương pháp nào đem lại lợi ích/ chi phí cao nhất. Dĩ nhiên cách nào đem lại tỷ suất này cao nhất thì bạn nên làm nó.

Đó là tất cả những gì môn học này hướng dẫn bạn.

Tại Zag, mọi quan điểm về kinh tế của chúng tôi đều được đặt trên quan điểm thống nhất là làm sao tạo ra giá trị nhiều nhất cho  xã hội. Xã hội ở đây chỉ một cộng đồng lớn hơn một doanh nghiệp hay một cá nhân riêng lẻ. Do đó, khi mỗi phép phân tích lợi ích/ phi phí được tính ra. Chúng tôi sẽ bao gộp luôn giá trị cộng đồng, giá trị nhân văn, giá trị môi trường… vào phần lợi ích. Và dĩ nhiên, ở phần chi phí, chúng tôi tính luôn cả mức độ ô nhiễm môi trường, mức độ gây hại cho xã hội, mức độ ảnh hưởng đến con người….Từ đó chúng tôi mới đi đến quyết định có làm hay không? Và làm như thế nào?

Tất cả sẽ không chỉ gói gọn trong lợi ích doanh nghiệp/ cá nhân.

Và đó cũng là định hướng khi chúng tôi truyền tải nội dung của môn học này đến với các học viên của Zag Village.

Thông thường, một quá trình phân tich lợi ích/ chi phí  sẽ bao gồm các bước sau

  1. Nhận dạng vấn đề và các phương án giải quyết vấn đề
  2. Tính toán các chi phí xã hội của các cách giải quyết.
  3. Tính toán các lợi ích xã hội của từng cách giải quyết.
  4. Lập bảng tính tổng hợp so sánh lợi ích/ chi phí của các cách giải quyết.
  5. Phân tích sâu hơn về tỷ suất lợi ích/ chi phí của các cách giải quyết.
  6. So sánh các phương án
  7. Giả lập các tình huống thay đổi có thể ảnh hưởng đến các phương án.
  8. Ra quyết định

Các bài viết sau của Zag sẽ tiếp tục hướng dẫn bạn đọc về môn học này.

 
Leave a comment

Posted by on May 7, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

Tags: , , ,

Giá trị chân chính của marketing

Tôi tin rằng nhiều bạn sinh viên đã được học cơ bản về Marketing ngay từ những năm đầu Đại học. Tôi cũng biết rằng hiện nay số lượng người làm nghề Marketing khá nhiều và làm trong những ngành nghề có dính đến Marketing như báo chí, tổ chức event, thiết kế thì nhiều vô số kể.

Tôi chỉ không chắc rằng, trong số họ, và trong số các bạn đọc bài này, bao nhiêu người đã từng tự hỏi mình về: giá trị cốt lõi nhất của Marketing hay tôi dùng một từ khác, giá trị cốt lõi của Marketing?

Giá trị cốt lõi của Marketing theo tôi chỉ có một: đem lại những điều tốt nhất cho người tiêu dùng.

Đầu tiên là việc nghiên cứu thị trường, việc nghiên cứu thị trường là bước đầu tiên để cung cấp cho người tiêu dùng đúng cái mà họ cần. Sau đó là quảng cáo, việc thực hiện quảng cáo là giúp người tiêu dùng chọn đúng cái mà họ muốn, họ thích. Việc tổ chức PR giúp cho người tiêu dùng thay vì chỉ đơn thuần mua một sản phẩm mà sẽ được mua một giá trị.

Có bao giờ bạn nghĩ thế này:

Một công ty nếu bỏ luôn bộ phận Marketing, không quảng cáo, không tiếp thị, không PR… sẽ giảm toàn bộ chi phí điều hành và cuối cùng, giảm được chi phí cấu thành sản phẩm dẫn đến việc giá thành sản phẩm sẽ rẻ hơn, dẫn đến người tiêu dùng được lợi khi có sản phẩm tốt mà giá thành rẻ nữa không? Khi đó Marketing là thừa thải là vô ích, nên loại bỏ?

Thật chất là thế này. Khi công ty làm Marketing tốt, người tiêu dùng sẽ chọn mua sản phẩm công ty đó nhiều hơn, khiến cho việc sản xuất sản phẩm sẽ được làm với quy mô lớn hơn. Sản phẩm được sản xuất với số lượng nhiều hơn sẽ dẫn đến giá thành rẻ hơn. Mức giá này sẽ còn rẻ hơn cả khi bạn bỏ hoàn toàn bộ phận Marketing. Do đó khi đó, thật chất Marketing vẫn đem lại lợi ích cho người tiêu dùng.

Với những sản phẩm thuộc dạng mắc mỏ, xa xỉ phẩm, điều khiến người tiêu dùng quan tâm không phải là giá cả mà là cảm giác vui thú, sung sướng, hạnh phúc mà sản phẩm đó mang lại. Khi đó, các công tác Marketing sẽ tập trung giải quyết vấn đề này. Cửa hàng phải được bố trí sang trọng hơn, các ngôi sao sẽ sử dụng các sản phẩm trên quảng cáo ( khiến người tiêu dùng có cảm giác chỉ cần sử dụng hàng này là mình cũng như ngôi sao rồi), quảng cáo nhiều hơn để sản phẩm trở nên sành điệu và người sử dụng sản phẩm đó có thể tự hào vì sỏ hữu nó…

Từ đó, bản chất cuối cùng của Marketing và cũng chính là sứ mệnh của nó là: đem lại lợi ích cho người tiêu dùng.

Điều đáng tiếc là tôi e rằng rất ít người làm Marketing hiểu được giá trị chân chính này.

Ở Việt Nam, người ta làm Marketing chỉ nhằm để làm sao cho bán sản phẩm nhanh nhất, thu được nhiều lợi nhuận nhất.

Ở Việt Nam, người ta làm Marketing chỉ nhằm để tâng bốc giá trị một sản phẩm vượt quá giá trị thật của nó, nhằm đánh lừa người tiêu dùng.

Cá biệt một số trường hợp người ta còn dùng Marketing để triệu tiêu đối thủ, để đua đòi cho có này có kia với các công ty kình định, dùng chi phí Marketing để đỗ lỗi cho việc giá thành gia tăng, cho việc lơ là với người tiêu dùng.

Nói chung, làm Marketing ở Việt Nam, đa phần đem hại cho người tiêu dùng nhiều hơn lợi.

Tôi sẽ không cần nêu ví dụ trong bài viết này vì bạn có thể thấy nó ở khắp nơi: bán hàng trên sóng tivi, quảng cáo sữa, xe gắn máy……

Do đó, tôi cũng e rằng, ở Việt Nam rất ít người biết làm Marketing thật thụ.

Marketing thật thụ phải xuất phát từ việc tạo ra giá trị có ích cho người tiêu dùng.

Đó là quan điểm của Zag Village.

Phi Hải

Zag Village: True Happiness from the Inside

Zagvillage.wordpress.com

 
Leave a comment

Posted by on May 5, 2011 in Kinh tế, kinh doanh

 

Tags: ,